Bạn đang làm tốt nhưng có chắc bạn đang đi … đúng hướng?
Gần đây, có 2 bạn trẻ đã đi làm 3–5 năm nhắn tâm sự với mình và xin lời khuyên
- Em vẫn chịu khó cày job, học thêm kỹ năng, đăng ký các workshop trong ngành, deadline cũng không còn khiến em hoảng loạn như trước. Công việc ổn, cuộc sống tạm ổn nhưng cứ có cảm giác dậm chân tại chỗ và không rõ mình đang grow theo kiểu gì. Cũng lăn tăn nghĩ tới chuyện học lên tiếp để “bứt phá", nhưng rồi lại sợ, sợ lỡ mình đầu tư thời gian, tiền bạc, công sức rồi nhận ra đó chẳng phải là thứ thực sự phù hợp với mình…
- Bỗng mình nhớ lại bản thân 20 năm trước, thời còn là một cậu bé du học sinh tại UCLA, khi ấy, mình cũng đã du học ở xứ người vài tháng trời rồi, tự cảm thấy mình cũng học giỏi đấy chứ, nhưng đôi lúc mình cũng rất sợ hãi và hay để những tự ti, hoang mang lo lắng lấn át.
Mình vẫn còn nhớ như in 4 câu hỏi mà thầy mình, giáo sư Barry Schwartz (1 giáo sư lỗi lạc về tâm lý học) đã hỏi tụi mình và mình vẫn luôn mang theo 4 câu này, kể cả khi rời UCLA, UPenn hay cho tới hiện tại khi coaching đồng hành cùng hàng trăm bạn trẻ apply vào các chương trình cao học danh giá ở cả Việt Nam và quốc tế:
1. Đâu là thứ mình cần biết trong cuộc đời này?
2. Trong những thứ mà mình được biết hoặc chọn để biết, mình muốn làm gì trong những thứ đó, đâu là thứ mà mình có thể làm tốt nhất? Thầy nói, thật ra trong cuộc đời chúng ta, chỉ cần chúng ta làm giỏi 2-3 thứ thôi là chúng ta đã rất thành công rồi.
3. Những thứ mình cần biết và mình làm giỏi có tạo ra được giá trị gì cho xã hội không? Và nó có xứng đáng với tài năng của mình hay ko?
4. Và cuối cùng mình có đang hạnh phúc hay không?
4 câu hỏi làm mình vỡ lẽ: à thì ra học không phải để biết thêm mà để biết sâu, không phải để “làm được nhiều việc hơn” mà để chọn đúng việc để làm, không để đạt kỳ vọng của một ai đó hay vượt qua một ai khác mà để hiểu hơn và hiểu rõ giá trị và con đường của chính mình. Một điều quan trọng hơn hết là: sau tất cả bằng cấp, kỹ năng, lương thưởng, chức vụ, thành tích, thành tựu, etc. mình có đang thật sự hạnh phúc và thật sự “sống” không?
Mình dùng chính những câu hỏi năm ấy của thầy và bài học vỡ lẽ của mình để chia sẻ lại và khơi mở cho những bạn trẻ đang hoang mang tìm đến mình. Hy vọng những chia sẻ nho nhỏ sẽ đâu đó giúp thế hệ trẻ bớt chênh vênh.
Đâu là thứ mình cần trong cuộc đời này?